Cắm sổ đỏ, vay tiền họ hàng để cho con đi du học Nhật chuyên ngành “đa cấp”?

Đã hơn 6 năm tôi làm việc trong công ty tư vấn du học Nhật Bản. Tiếp xúc với hằng trăm phụ huynh học sinh tôi biết  đại đa số họ đã phải cầm cố sổ đỏ, vay vốn ngân hàng… để cho con em mình đi du học Nhật Bản với mong ước được đổi đời. Thế nhưng, các bấc cha mẹ – anh chị ở Việt Nam sẽ cảm thấy ra sao nếu biết được con em mình sang Nhật du học chuyên ngành… “bán hàng đa cấp”???.

ban-hang-da-cap-tai-nhat
Các đường dây bán hàng đa cấp đã xuất hiện tại Nhật Bản (Ảnh minh họa)

Những ngày mùa hè tháng 7 tại Tokyo nóng như đổ lửa, nhưng sức nóng bên ngoài của thiên nhiên có lẽ cũng không nóng bằng bên trong một căn hộ cao cấp tại khu vực gần trung tâm thủ đô Tokyo.

Nếu chỉ ngồi trong căn hộ nghe những gì người ta đang hô vang đủ loại khẩu hiệu, có lẽ bạn sẽ nghĩ mình đang ở Việt Nam, trong căn phòng của Thiên Ngọc Minh Uy, Liên Kết Việt hay bất kỳ công ty kinh doanh đa cấp nào khác tại Việt Nam, chứ không phải tại thị trường có nền kinh tế phát triển nhất nhì thế giới như Nhật Bản.

Và các bậc cha mẹ Việt Nam khi đặt cả sổ đỏ tại ngân hàng để vay hàng trăm triệu cho con đi du học Nhật chắc cũng không bao giờ có thể tưởng tượng ra cảnh con mình đánh cược toàn bộ tài sản của bố mẹ để đi bán hàng đa cấp, chứ không phải học để giỏi tiếng Nhật hay tự trang bị thêm kiến thức kỹ năng mới có ích phục vụ cho công việc sau này.

Người thủ lĩnh của nhóm những người bán hàng đa cấp cho công ty có tên U có tên H.Y. Căn hộ khoảng hơn 100 m2 nhưng ngày hôm nay có đến hơn 40 người đang tụ tập, háo hức nghe những lời thủ lĩnh nói. Ở dưới người nghe chủ yếu là những em du học sinh mới ở Việt Nam qua, thiếu cả kiến thức và kinh nghiệm, nên dễ bị thuyết phục bởi những lời có cánh từ người được coi như senpai (đàn anh).

Người thủ lĩnh thao thao nói: “Các em đi làm kiếm được 1.000 yên/giờ có thấy cực khổ không? Bị thằng chủ nó quát, nó mắng chửi thậm chí nó đánh cho mà vẫn phải nhịn nhục làm vì đồng tiền. Nếu không đi làm thì buôn hàng xách tay, hơi một tý nó gọi cảnh sát đến bắt, nói chung kiếm được đồng tiền lẻ trên đất Nhật này quá khó. Trong khi đó khi đi theo chị, các em có thể kiếm tiền trăm man, vạn man dễ dàng mà chẳng cần phải động não vất vả nhiều.”

Cùng lúc đó, chính người thủ lĩnh này và các “chân rết” thân cận của cô ta đi tìm khắp nơi, khắp các diễn đàn để lôi kéo các du học sinh Việt Nam mới sang chưa có nhiều hiểu biết, dỗ dành các em vào hệ thống của họ bán hàng kiếm tiền.

Hệ quả nhãn tiền là các em sẽ bị ép mở rộng hệ thống, tìm kiếm khách hàng mới liên tục và bán hàng theo doanh số đã được đề ra và như vậy việc học bị ảnh hưởng rất nhiều. Được biết hiện mạng lưới này tại Nhật đã lên đến 1.400 người, trong đó gần như tất cả đều là du học sinh Việt Nam, số ít là những người “thủ lĩnh” đã sống ở Nhật lâu hiện đang làm một số công việc khác. Hiếm có người Nhật tham gia vào hệ thống này.

Hệ thống những người bán hàng dưới quyền thủ lĩnh có tên H.Y này hiện đã lên đến hàng trăm sinh viên, các sinh viên đó đổ xô đi bán thực phẩm chức năng của công ty U mà thực tế họ cũng chẳng hiểu gì về sản phẩm.

Ở Nhật, hệ thống các cửa hàng thuốc phát triển rộng khắp tới tất cả các ngõ ngách. Sẽ không phải nói quá nếu như khẳng định rằng chỉ cần 5-10 phút đi bộ, người ta có thể dễ dàng mua được thuốc và thực phẩm chức năng hàng nội địa đạt chuẩn Nhật.

Khi tôi hỏi chuyện nhiều người Nhật về sản phẩm của công ty U, họ khẳng định chưa một lần nào trong đời. Họ từng dùng những sản phẩm đó bởi hàng nội địa Nhật quá nhiều và không đắt nên không có lý do gì họ cần phải dùng sản phẩm của một công ty nước ngoài với giá đắt gấp nhiều lần hàng nội địa.

Chính bản thân người viết cũng từng thử tham gia hệ thống bán hàng đa cấp của công ty U này một thời gian, người viết có thể đưa ra một số nhận xét như sau: Người của công ty U muốn lôi kéo người vào hệ thống rồi sau đó người mới chịu trách nhiệm phát triển thêm các nhóm bán hàng dưới nữa.

Người đầu tiên nhận được 5% giá trị hàng bán, người dưới nhận 5% và tiếp thêm 1% của giá trị hàng bán các cấp dưới nữa. Qua nhiều cấp như vậy, giá trị thực của sản phẩm chỉ chiếm từ 25% đến 30% giá sản phẩm bán ra cho khách hàng.

Khi được hỏi nếu bán được hàng của công ty thì sẽ nhận hàng như thế nào? Thật bất ngờ, phía thủ lĩnh công ty trả lời rằng nếu muốn lấy hàng ở Nhật cũng được nhưng thậm chí đơn giản hơn, chỉ cần nhận đặt hàng tại Nhật, sau đó, hàng xuất từ công ty ở Việt Nam và có cả người giao hàng tận nhà cho khách hàng.

Người viết cũng mang sản phẩm đi đến gặp một số dược sỹ người Nhật, câu trả lời nhận được rằng, theo thành phần sản phẩm được công bố trên nhãn mác thì sản phẩm tương đương do các công ty nội địa Nhật sản xuất giá chỉ bằng 1/3.

Từ cuộc tiếp xúc với một số em sinh viên đã rời bỏ hệ thống, các em cho biết ngay khi tham gia, các em bị thúc ép thậm chí quát mắng để bán được hàng. Nếu không bán được hàng, các em bị gây sức ép phải tham gia các buổi đào tạo tốn rất nhiều thời gian công sức mà không có kết quả gì.

Và việc bán hàng đa cấp (vốn chủ yếu xoay quanh tìm kiếm khách hàng Việt Nam và giao tiếp với người Việt Nam) không hề giúp các em có thêm khả năng tiếng Nhật hay kiến thức kỹ năng gì mới.

Theo trang web của công ty U tại Nhật, không hề có bất kỳ thông tin nào cho thấy sản phẩm được sản xuất tại Nhật mà chỉ có các thông tin liên quan đến thành viên, mở rộng hệ thống, không có bất kỳ thông tin nào cho thấy sản phẩm được sản xuất tại Nhật.

Trong khi đó khi bán hàng, để bán được giá cao, nhân viên của công ty luôn quảng cáo sản phẩm đến từ Nhật Bản, trong khi công ty đó không sản xuất sản phẩm tại Nhật. Vì thế một bằng chứng rõ ràng về nguồn gốc xuất xứ là hoàn toàn cần thiết nếu họ muốn đẩy giá sản phẩm lên mức trên trời.

Sản phẩm thậm chí không có mã vạch, không nói rõ về nguồn gốc xuất xứ mà chủ yếu thông qua sự giới thiệu miệng của người bán, không được người Nhật nào sử dụng, việc người ta đặt dấu hỏi về chất lượng của nó hoàn toàn có thể dễ hiểu.

Từ phía các em sinh viên, chắc hẳn cha mẹ các em ở Việt Nam không thể tưởng tượng họ đã bán cả tài sản, đặt cược toàn bộ niềm tin và hy vọng của gia đình vào việc các em đi Nhật và để rồi sang Nhật các em đi học lấy kỹ năng bán hàng đa cấp, thứ mà các em có thể dễ dàng tham gia chỉ cần ở Việt Nam với hàng loạt công ty đa cấp hoạt động len lỏi đến từng ngõ ngách của các miền quê.

Theo: Tri Thức Trẻ

Xem thêm: Người Việt Nam ở Nhật than thở vì khổ cực?

Bình luận

Chúng tôi trân trọng mọi ý kiến, chia sẻ về bài viết ngày.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *